Giới thiệu chung
Skip portletPortlet Menu
 
Tin tức - Sự kiện
Skip portletPortlet Menu
 
Lĩnh vực chuyên môn
Skip portletPortlet Menu
 
 
Liên kết website
Skip portletPortlet Menu
 
 
 
Một số giải pháp nhằm nâng cao lợi nhuận cho doanh nghiệp tỉnh Nghệ An (22/07/2020 09:15 AM)

1. Phân tích một số yếu tố ảnh hưởng đến lợi nhuận của doanh nghiệp

Qua nghiên cứu 2.173 doanh nghiệp trên địa bàn tỉnh Nghệ An từ kết quả điều tra doanh nghiệp năm 2018, để phân tích một số yếu tố gián tiếp ảnh hưởng tới lợi nhuận của doanh nghiệp. Nghiên cứu các yếu tố sau:

Yếu tố độc lập bao gồm: lao động, lao động nữ, tài sản, vốn chủ sở hữu.

Yếu tố phụ thuộc là lợi nhuận của doanh nghiệp.

Từ đó phân tích các yếu tố ảnh hưởng đến lợi nhuận của doanh nghiệp qua việc sử dụng phần mềm SPSS đã cho kết quả phân tích như sau:

- Adjusted R Square: đây là R bình phương hiệu chỉnh, nó phản ánh mức độ ảnh hưởng của các biến độc lập lên biến phụ thuộc, cụ thể trường hợp này 4 biến độc lập đưa vào ảnh hưởng 27,6% biến phụ thuộc còn lại các biến ngoài mô hình và sai số tự nhiên.

 

Model Summaryb    (Tóm tắt mô hình)

 

Model

(mô hình)

 

R

 

R Square

 

Adjusted R Square

 

Std. Error of the Estimate

Change Statistics

 

Durbin-Watson

R Square Change

F Change

df1

df2

Sig. F Change

1

.526a

.277

.276

23112.829

.277

207.718

4

2168

.000

2.517

 

 

 

 

 

 

 

                 - Durbin-Watson: Sử dụng để kiểm định tự tương quan của các sai số kề nhau (hay còn gọi là tương quan chuỗi bậc nhất) có giá trị biến thiên từ khoảng 0 đến 4; nếu các phần không có chuỗi tương quan chuỗi bậc nhất thì giá trị sẽ gần bằng 2 (từ 1 đến 3), nếu giá trị càng nhỏ, gần về 0 thì các phần sai số có tương quan thuận; nếu càng lớn, gần về 4 có nghĩa là các phần sai số tương quan nghịch. Như vậy mô hình đã được kiểm định 

                Kiểm tra mô hình ANOVA cho thấy giá trị của kiểm định F có Sig là 0,000 <0,05 như vậy mô hình hồi quy tuyến tính xây dựng được phù hợp với tổng thể nghiên cứu. 

               

ANOVAa  (Kiểm tra mô hình)

Model

Sum of Squares

(Tổng bình phương)

df

Mean Square

(ý nghĩa Bình phương)

F

Sig.

1

Regression

(Hồi quy)

443854486973.435

4

110963621743.359

207.718

.000b

Residual

(Số dư)

1158151768439.104

2168

534202845.221

 

 

Total  (Tổng)

1602006255412.538

2173

 

 

 

 

                Qua các bước kiểm tra cho thấy mô mình nghiên cứu có ý nghĩa về thống kê               

Coefficientsa  (Hệ số)

 

 

 

Model

Unstandardized Coefficients

(Hệ số không đạt

tiêu chuẩn)

Standardized Coefficients

(Hệ số đạt

 tiêu chuẩn)

 

 

 

t

 

 

 

Sig.

Correlations

(Tương quan)

Collinearity Statistics

(Dự đoán thống kê)

B

Std. Error

Beta

Zero-order

Partial

(một phần)

Part

(phần)

Tolerance

(dung sai)

VIF

 

(Constant)

-514.578

534.139

 

-.963

.335

 

 

 

 

 

Lao động

5.736

5.934

.046

.967

.334

.052

.021

.018

.150

6.685

Lao động nữ

2.697

7.106

.017

.380

.704

.062

.008

.007

.161

6.201

Tài sản

-.040

.002

-.542

-20.493

.000

-.042

-.403

-.374

.476

2.101

Vốn CSH

.148

.005

.711

28.480

.000

.353

.522

.520

.535

1.869

 

 

                Từ bảng Coefficientsa (hệ số) cho thấy các yếu tố ảnh hưởng đến lợi nhuận trước thuế của doanh nghiệp, để tăng 1 triệu đồng lợi nhuận cần tăng 0,71 triệu đồng vốn chủ sở hữu, cần 0,017 lao động nữ và 0,046 lao động. 

Nghệ An là tỉnh có diện tích đất tự nhiên lớn nhất cả nước  (16.481 km2), dân số trên 3,13 triệu người, với hơn 1,88 triệu lao động đây là thời kỳ dân số vàng. Việc đầu tư phát triển doanh nghiệp là tiền đề cho phát triển kinh tế và giải quyết việc làm, tạo thu nhập, mức sống dân cư ngày càng được nâng lên. Năm 2017, toàn tỉnh có 9.431 doanh nghiệp, tăng 13,01% so cùng kỳ năm 2016. Đồng thời tạo việc làm cho 208.675 lao động, tăng 6,14%, như vậy lực lượng lao động tham gia trong các doanh nghiệp chiếm trên 10% lực lượng lao động toàn tỉnh. Trong đó, doanh nghiệp đã giải quyết việc làm cho 82.157 lao động nữ. Năm 2018 có 10.685 doanh nghiệp đang hoạt động, tăng 13,29% so với năm 2017.

2. Đề xuất giải pháp nâng cao lợi nhuận doanh nghiệp của tỉnh Nghệ An trong thời gian tới

Nghiên cứu lợi nhuận của 2.173 doanh nghiệp của tỉnh Nghệ An, có 1.483 doanh nghiệp có lãi chiếm 68,25% (trong đó: doanh nghiệp có lợi nhuận lớn hơn và bằng 100 triệu đồng là 603 doanh nghiệp chiếm 40,66%, số doanh nghiệp có lợi nhuận nhỏ hơn 100 triệu đồng và lớn hơn 10 triệu đồng là 658 doanh nghiệp chiếm 42,95%, còn lại doanh nghiệp hoạt động có lợi nhuận nhỏ hơn và bằng 10 triệu đồng là 222 doanh nghiệp chiếm 16,39%); Doanh nghiệp hoạt động sản xuất kinh doanh hòa vốn có 53 doanh nghiệp chiếm 2,44%; doanh nghiệp kinh doanh thua lỗ 637 doanh nghiệp chiếm 29,31%.

Qua nghiên cứu chọn mẫu 2.173 doanh nghiệp của tỉnh Nghệ An năm 2017, từ kết quả hoạt động của doanh nghiệp tôi đã đưa ra một số giải pháp nhằm tối đa hóa lợi nhuận doanh nghiệp trong thời gian tới như sau.

2.1. Sử dụng đòn bẩy tài chính

 Để tăng khả năng chi trả những chi phí cố định khi sử dụng tài sản hoặc vốn nhằm tăng khả năng hoàn trả. Tác dụng của đòn bẩy tài chính xuất hiện khi doanh nghiệp có những chi phí cố định. Hệ thống đòn bẩy được doanh nghiệp sử dụng trong quản lý tài chính là đòn bẩy kinh doanh, đòn bẩy tài chính, đòn bẩy tổng hợp.

Vòng quay tài sản (năm 2017)

=

                               Tổng doanh thu thuần

Tổng tài sản trung bình

 

 

 

Vòng quay tài sản (năm 2017)

=

                                       116.924.082,3


137.087.675,4

 

Vòng quay tài sản = 0,85

Như vậy, qua nghiên cứu ở Nghệ An năm 2017, để tạo ra 1 triệu đồng doanh thu cần đầu tư 0,85 triệu đồng tài sản.

Đầu tư tài sản, đầu tư tài chính là biện pháp hữu hiệu tăng doanh thu cho doanh nghiệp. Sử dụng các loại đòn bẫy trong kinh doanh là một giải pháp tối đa hóa lợi nhuận trong hoạt động sản xuất kinh doanh của doanh nghiệp.

2.1.1. Đòn bẩy kinh doanh

Là sự kết hợp giữa chi phí bất biến và chi phí khả biến trong việc điều hành doanh nghiệp. Đòn bẩy kinh doanh sẽ rất lớn trong các doanh nghiệp có tỷ lệ chi phí bất biến cao hơn so với chi phí khả biến, ngược lại đòn bẩy kinh doanh sẽ thấp khi tỷ lệ chi phí bất biến nhỏ hơn chi phí khả biến.

Khi đòn bẩy kinh doanh cao, chỉ cần một sự thay đổi nhỏ về sản lượng tiêu thụ cũng làm thay đổi lớn về lợi nhuận. Nghĩa là, lợi nhuận của doanh nghiệp sẽ rất nhạy cảm với thị trường khi doanh thu biến động. Đòn bẩy kinh doanh có cơ sở từ quan hệ giữa doanh thu của một công ty với những thu nhập khi chưa trả chi phí lãi vay và nộp thuế cho Nhà nước.

                Như vậy, đòn bẩy kinh doanh là tỷ lệ thay đổi về lợi nhuận trước thuế và lãi vay (EBIT: earning before interest and tax) phát sinh do sự thay đổi về sản lượng tiêu thụ. Độ lớn của đòn bẩy kinh doanh (DOL: degree oprating leverage) tồn tại trong doanh nghiệp ở mức độ sản lượng cho sẵn được tính theo công thức:

                DOL = tỷ lệ thay đổi EBIT/ tỷ lệ thay đổi sản lượng tiêu thụ

                Chúng ta có thể thành lập công thức để do lường độ lớn của đòn bẩy kinh doanh như sau: gọi F là định phí (không có lãi vay)

                V là biến phí trên một đơn vị sản phẩm

                g là giá bán một sản phẩm

                Khi tiêu thụ được sản phẩm ta sẽ đạt được lợi nhuận trước thuế và lãi vay là P0, ta có P0 = Tổng doanh thu – Tổng chi phí

                                = Q0g - (F + Q0V) = Q0 (g - V) - F

                Nếu tiêu thụ được sản phẩm thì sẽ đạt được lợi nhuận trước thuế và lãi vay là P1, ta có P1  = Tổng doanh thu – Tổng chi phí

                                  = Q1 (g - V) - F

                Gọi:   Q = Q1 - Q0 , ta có        

                                P = P1 - P0 = Q1 (g - V) - F - Q0 (g - V) + F

                                   = Q1 (g - V) – Q0 (g - V) = (Q1 - Q0) (g - V)

                                   = Q (g - V)

                Khi đó độ lớn của đòn bẩy kinh doanh (DOL) ở mức độ sản lượng được xác định như sau:

                 DOL = Tỷ lệ thay đổi của EBIT / Tỷ lệ thay đổi sản lượng tiêu thụ

                               = lợi nhuận / lợi nhuận gốc / sản lượng / sản lượng gốc

                               = Q (g - V) / [Q0 (g - V) - F]

                Như vậy, độ lớn của đòn bẩy kinh doanh đặt trọng tâm vào định phí và tỷ lệ thuận với định phí. DOL cho biết lợi nhuận của doanh nghiệp sẽ thay đổi như thế nào khi lượng bán thay đổi 1%.

                Đòn bẩy kinh doanh có tác dụng: Đòn bẩy kinh doanh là công cụ được các nhà quản lý sử dụng để gia tăng lợi nhuận, ở doanh nghiệp trang bị tài sản cố định hiện đại, định phí rất cao, biến phí rất nhỏ thì sản lượng hoà vốn rất lớn. Nhưng một khi đã vượt qua điểm hoà vốn thì lại có đòn bẩy rất lớn, do đó chỉ cần một sự thay đổi nhỏ của sản lượng cũng sẽ làm gia tăng một lượng lớn lợi nhuận.

                Chúng ta có công thức đo lường sự tác động của đòn bẩy kinh doanh tới sự gia tăng lợi nhuận như sau:

                Tỷ lệ gia tăng EBIT = DOL * Tỷ lệ thay đổi về sản lượng tiêu thụ

                Đòn bẩy kinh doanh cung cấp cho các nhà quản lý doanh nghiệp một công cụ để dự kiến lợi nhuận. Đòn bẩy kinh doanh thuộc phạm vi mà những chi phí cố định được sử dụng có lợi trong quá trình sản xuất kinh doanh. Tuy nhiên cần lưu ý rằng: đòn bẩy kinh doanh như “con dao hai lưỡi”, chúng ta biết đòn bẩy kinh doanh phụ thuộc vào định phí, nếu vượt qua điểm hoà vốn thì doanh nghiệp nào có định phí cao sẽ thu được lợi nhuận cao, nhưng nếu chưa vượt quá điểm hoà vốn, ở cùng một mức độ sản lượng thì doanh nghiệp nào có định phí càng cao thì lỗ càng lớn. Điều này giải thích tại sao các doanh nghiệp phải phấn đấu để đạt được sản lượng hoà vốn. Khi vượt quá điểm hoà vốn thì đòn bẩy kinh doanh luôn luôn dương và nó ảnh hưởng tích cực tới sự gia tăng lợi nhuận.

                2.1.2. Đòn bẩy tài chính

                Là mối quan hệ tỷ lệ giữa vốn mắc nợ và tổng số vốn hiện có, đôi khi người ta còn gọi là hệ số nợ. Thông qua hệ số nợ, người ta còn xác định được mức độ góp vốn của chủ sở hữu với số nợ vay, nó có một vị trí và tầm quan trọng đặc biệt và được coi như một chính sách tài chính của doanh nghiệp.

                Nếu gọi: C là tổng vốn chủ sở hữu, V là tổng số nợ vay

                T là tổng vốn kinh doanh mà doanh nghiệp đang sử dụng

                                (T = C + V)

                Hv là hệ số nợ vay

                                Hv = V/ T

                Thực tế tại Nghệ An, C = 42.463,3 tỷ đồng; V = 94.624,3 tỷ đồng.

                Như vậy ta có T= 42.463,3+94.624,3

                T = 137.087,6  tỷ đồng

                Hv = V/ T = 94.624,3/137.087,6

                Hv = 0,69

                Như vậy, với số vốn 1 triệu đồng của doanh nghiệp Nghệ An đang sử dụng có tới 0,69 triệu đồng vốn vay.

                Hệ số nợ vay (Hv) phản ánh trong một đồng vốn kinh doanh mà doanh nghiệp hiện đang sử dụng có mấy đồng vốn vay, khi đó mức độ góp vốn của chủ sở hữu là Hc = 1 – Hv. Khi Hv càng lớn thì chủ sở hữu càng có lợi, vì khi đó chủ sở hữu chỉ phải đóng góp một lượng vốn ít nhưng được sử dụng một lượng tài sản lớn. Đặc biệt khi doanh nghiệp tạo ra lợi nhuận trên tiền vay lớn hơn so với tiền lãi phải trả thì phần lợi nhuận dành cho chủ sở hữu gia tăng rất nhanh.

                Hc = 1- 0,69

                Hv = 0,31

                Như vậy, với số vốn 1 triệu đồng của doanh nghiệp Nghệ An đang sử dụng có tới 0,31 triệu động vốn chủ sở hữu.

                Độ lớn của đòn bẩy tài chính

                Đòn bẩy tài chính là sự đánh giá chính sách vay nợ được sử dụng trong việc điều hành doanh nghiệp. Vì lãi vay phải trả không đổi khi sản lượng thay đổi, do đó đòn bẩy tài chính sẽ rất lớn trong các doanh nghiệp có tỷ số nợ cao và ngược lại đòn bẩy tài chính sẽ rất nhỏ nếu tỷ số nợ của doanh nghiệp thấp. Còn những doanh nghiệp không mắc nợ (tỷ số nợ = 0) thì sẽ không có đòn bẩy tài chính. Như vậy đòn bẩy tài chính đặt trọng tâm vào tỷ số nợ, khi đòn bẩy tài chính cao thì chỉ cần một sự thay đổi nhỏ về lợi nhuận trước thuế và lãi vay cũng có thể làm tăng một tỷ lệ cao hơn về doanh lợi vốn chủ sở hữu, nghĩa là tỷ suất lợi nhuận vốn chủ sở hữu rất nhạy cảm khi mà EBIT thay đổi.

                Qua nghiên cứu 2.173 doanh nghiệp, cho kết quả là 187 danh nghiệp có nợ phải trả = 0, tức là 187 doanh nghiệp không mắc nợ chiếm 8,6%; như vậy 187 doanh nghiệp không sử dụng đòn bẫy tài chính.

                Độ lớn đòn bẩy tài chính (DFL:degree finance leverage) được xác định theo công thức:

                DFL = tỷ lệ thay đổi về vốn chủ sở hữu / tỷ lệ thay đổi của lợi nhuận trước thuế và lãi vay

                Nếu gọi I là lãi vay phải trả thì

                                DFL = (Q0 (g - V) - F) / (Q0 (g - V) - F - I)

                Công thức được chứng minh như sau:

                Khi tiêu thụ được sản phẩm, doanh nghiệp đạt lợi nhuận trước thuế và lãi vay là:          

                                P = Q0 g - (F + Q0V) = Q0 (g - V) - F

                Lợi nhuận sau thuế là:

                                P’0 = (Q0 (g - V) - F - I) (1 - t%)

                t: là thuế suất thuế thu nhập doanh nghiệp

                TSLN sau thuế vốn CSH là

                                P’0/C = [Q0 (g - V) - F - I](1 - t%) / C

                Khi tiêu thụ được sản phẩm doanh nghiệp đạt lợi nhuận trước thuế và lãi vay là        

                                P1 = Q1g - (F + Q1V) = Q1 (g - V) - F

                Lợi nhuận sau thuế là

                                P’1 = [Q1 (g - V) - F - I](1 - t%)

                TSLN sau thuế vốn CSH là

                                P’1 / C = [Q1 (g - V) - F - I](1- t%) / C

                Gọi

                                ΔQ = Q1 - Q0

                ΔP = P1 - P0 = (Q1 - Q0)(g - V) = ΔQ (g - V)

                Mức tăng doanh lợi vốn CSH được xác định là P’c

                                ΔP’c = P’1 - P’0 = (Q1 - Q0)(g - V)(1 - t%) / C

                                        = ΔQ (g - V)(1 - t%) / C

                Với tỷ lệ thay đổi về doanh lợi vốn chủ sở hữu khi sản lượng thay đổi là:

                                ΔP’c / P’oc = ΔQ (g - V) / [Q0 (g - V) -F - I]            (1)

                Và tỷ lệ thay đổi về lợi nhuận trước thuế và lãi vay khi sản lượng thay đổi là:

                                ΔP / P0 = ΔQ (g - V) / Q0 (g - V) - F     (2)

                Từ công thức (1) và (2) ta tính được độ lớn của đòn bẩy tài chính (DFL)

                                DEL = P’c/ P’oc / P / P0

                                         = [Q0 (g - V) - F] / [Q0 (g - V) - F - I]

                Tác dụng của đòn bẩy tài chính: Đòn bẩy tài chính được sử dụng rất nhiều trong giao dịch thương mại, đặc biệt là ở đâu mà tài sản và nguồn vốn thực tế bao gồm trái phiếu, cổ phiếu ưu đãi chứ không phải cổ phiếu thường. Đòn bẩy tài chính có quan hệ với tương quan giữa thu nhập công ty trước khi trả lãi và nộp thuế và thu nhập dành cho chủ sở hữu cổ phiếu thường và những cổ đông khác. Khả năng gia tăng lợi nhuận cao là điều mong ước của các chủ sở hữu, trong đó đòn bẩy tài chính là một công cụ được các nhà quản lý ưa dùng. Nhưng đòn bẩy tài chính vừa là một công cụ tích cực cho việc khuyếch đại lợi nhuận ròng trên một đồng vốn chủ sở hữu, vừa là một công cụ kìm hãm sự gia tăng đó. Sự thành công hay thất bại này tuỳ thuộc vào nhà quản lý doanh nghiệp khi lựa chọn cơ cấu tài chính và việc chọn lựa cơ cấu vốn (hệ số nợ cao hay thấp) sẽ làm tăng hoặc giảm tính mạo hiểm của doanh nghiệp.

                Xem xét, phân tích việc sử dụng đòn bẩy tài chính có ý nghĩa rất lớn đối với người quản lý doanh nghiệp trong việc định hướng tổ chức nguồn vốn của doanh nghiệp.

                2.1.3. Đòn bẩy tổng hợp

                 Đòn bẩy tổng hợp phản ánh mối quan hệ giữa chi phí bất biến và chi phí khả biến, độ lớn của đòn bẩy kinh doanh sẽ rất lớn ở những doanh nghiệp có chi phí bất biến cao hơn chi phí khả biến. Những đòn bẩy kinh doanh chỉ tác động đến lợi nhuận trước thuế và lãi vay. Còn độ lớn của đòn bẩy tài chính chỉ phụ thuộc vào tỷ số mắc nợ, do đó, đòn bẩy tài chính tác động đến lợi nhuận sau thuế và lãi vay. Bởi vậy khi ảnh hưởng của đòn bẩy kinh doanh chấm dứt thì ảnh hưởng của đòn bẩy tài chính sẽ thay thế để khuyếch đại doanh lợi vốn chủ sở hữu khi doanh thu thay đổi. Vì lẽ đó mà đòn bẩy tổng hợp ra đời, đòn bẩy tổng hợp là sự kết hợp của đòn bẩy kinh doanh và đòn bẩy tài chính, độ lớn của đòn bẩy tổng hợp (DTL: degree total leverage ) được xác định theo công thức sau:

                DTL = DOL*DFL

                DTL = Qo(g - V) / [Qo (g - V) - F - I]

                Từ công thức đòn bẩy tổng hợp, chúng ta có nhận xét: một quyết định đầu tư vào tài sản cố định và tài trợ cho việc đầu tư đó bằng vốn vay (phát hành trái phiếu, vay ngân hàng..) sẽ cho phép doanh nghiệp xác định một cách chính xác sự biến động của doanh thu ảnh hưởng như thế nào tới lợi nhuận của chủ sở hữu. Đòn bẩy tổng hợp phản ánh tác động của đòn bẩy kinh doanh và đòn bẩy tài chính tới mức độ mạo hiểm của công ty (mức độ của khả năng thanh toán các khoản nợ cố định kết hợp với những khả năng không chắc chắn khác). Đòn bẩy tổng hợp cho biết khả năng của công ty trong sử dụng chi phí hoạt động cố định và chi phí tài chính cố định để nhân tác động khi thay đổi lượng bán tới thu nhập mỗi cổ phiếu. Nếu lượng bán thay đổi 1% làm cho thu nhập mỗi cổ phiếu vượt quá % thay đổi của lượng bán thì tác động của đòn bẩy tổng hợp sẽ dương.

                Kết luận: Khi tác động của những đòn bẩy tăng thì sự mạo hiểm của công ty cũng tăng, kể từ khi mà sự mạo hiểm liên quan tới khả năng trang trải chi phí hoạt động cố định và chi phí tài chính cố định của nó. Phân tích đòn bẩy là một phần của phân tích hoàn vốn và cùng sử dụng những thông tin cơ bản: giá cả, sản lượng, chi phí khả biến, chi phí bất biến …

                Ba loại đòn bẩy đã được đề cập ở trên sẽ giúp cho nhà quản lý tài chính đánh giá được mức độ các loại rủi ro (rủi ro trong kinh doanh, rủi ro về mặt tài chính) mà doanh nghiệp có thể gặp phải trong quá trình tiến hành hoạt động sản xuất kinh doanh. Mặt khác, sự hiểu biết về đòn bẩy còn giúp cho nhà quản lý tài chính doanh nghiệp lựa chọn các biện pháp thích hợp với điều kiện kinh doanh của doanh nghiệp trong việc đầu tư, trang bị cơ sở vật chất, kỹ thuật và mức độ sử dụng vốn vay để có thể tăng tỷ suất lợi nhuận trên vốn chủ sở hữu, đồng thời đảm bảo an toàn cho doanh nghiệp trong kinh doanh.

                2.2. Hạ giá thành sản phẩm

                Trong hoạt động sản xuất kinh doanh, khi quyết định lựa chọn phương án sản xuất kinh doanh một loại sản phẩm nào đó, doanh nghiệp cần phải tính đến lượng chi phí bỏ ra để sản xuất và tiêu thụ sản phẩm đó. Như vậy có nghĩa là doanh nghiệp phải xác định được giá thành sản phẩm.

                Khái niệm và ý nghĩa của chỉ tiêu giá thành sản phẩm (Zsp): Giá thành sản phẩm là biểu hiện bằng tiền của toàn bộ chi phí của doanh nghiệp để hoàn thành việc sản xuất và tiêu thụ một loại sản phẩm nhất định.

                Trong công tác quản lý chi phí sản xuất kinh doanh, chỉ tiêu giá thành sản phẩm giữ một vai trò quan trọng, thể hiện trên các mặt sau:

                Giá thành là thước đo mức chi phí tiêu hao phải bù đắp, là một căn cứ để xác định hiệu quả sản xuất kinh doanh. Để quyết định lựa chọn sản xuất một loại sản phẩm nào đó, doanh nghiệp phải nắm được nhu cầu thị trường, giá cả thị trường và điều tất yếu phải biết mức chi phí sản xuất và tiêu thụ sản phẩm do doanh nghiệp phải bỏ ra. Trên cơ sở đó mới xác định được hiệu quả sản xuất kinh doanh của loại sản phẩm đó để quyết định lựa chọn và quyết định khối lượng sản xuất nhằm đạt được lợi nhuận tối đa. Khi xác định hiệu quả sản xuất kinh doanh thực tế một loại sản phẩm nhất định cũng cần phả xác định chính xác giá thành thực tế của nó.

                Giá thành là một công cụ quan trọng của doanh nghiệp để kiểm soát tình hình hoạt động sản xuất kinh doanh, xem xét hiệu quả của các biện pháp tổ chức kỹ thuật. Thông qua tình hình thực hiện kế hoạch giá thành, doanh nghiệp có thể xem xét tình hình sản xuất và bỏ chi phí vào sản xuất, tác động và hiệu quả thực hiện các biện pháp tổ chức kỹ thuật đến sản xuất, phát hiện và tìm ra nguyên nhân dẫn đến phát sinh chi phí không hợp lý để có biện pháp khắc phục.

                Giá thành là một căn cứ quan trọng để doanh nghiệp định giá cả đối với từng loại sản phẩm.

                Biện pháp hạ giá thành sản phẩm

                Với ý nghĩa quan trọng nêu trên, trong hoạt động sản xuất kinh doanh một yêu cầu khách quan đặt ra cho các doanh nghiệp là phải quan tâm tìm biện pháp hạ thấp giá thành sản phẩm nhằm tăng lợi nhuận. Muốn hạ thấp giá thành sản phẩm doanh nghiệp cần phải thực hiện các biện pháp chủ yếu sau:

                Một là, nâng cao năng suất lao động. Nâng cao năng suất lao động làm cho số giờ công tiêu hao để sản xuất ra mỗi đơn vị sản phẩm giảm bớt hoặc làm cho số lượng sản phẩm sản xuất ra trong một đơn vị thời gian tăng thêm. Kết quả của việc nâng cao năng suất lao động làm cho chi phí về tiền lương của công nhân sản xuất và một số khoản chi phí cố định khác trong giá thành được hạ thấp. Nhưng sau khi năng suất lao động tăng thêm, chi phí tiền lương trong mỗi đơn vị sản phẩm hạ thấp nhiều hay ít còn phụ thuộc vào chênh lệch giữa tốc độ tăng năng suất lao động và tốc độ tăng lương bình quân. Vì vậy, khi xây dựng kế hoạch và quản lý quỹ tiền lương phải quán triệt nguyên tắc: tốc độ tăng năng suất lao động phải lớn hơn tốc độ tăng lương bình quân sao cho việc tăng năng suất lao động một phần dùng để tăng thêm tiền lương, nâng cao mức sống cho công nhân viên chức trong doanh nghiệp, phần khác để tăng thêm lợi nhuận cho doanh nghiệp, đảm bảo phát triển sản xuất. Muốn không ngừng nâng cao năng suất lao động để hạ thấp giá thành sản phẩm, doanh nghiệp phải nhanh chóng đón nhận sự tiến bộ của Khoa học công nghệ, áp dụng những thành tựu về khoa học công nghệ mới vào sản xuất. Tổ chức lao động khoa học tránh lãng phí sức lao động và máy móc thiết bị, động viên sức sáng tạo của con người, ngày càng cống hiến tài năng cho doanh nghiệp.

                Hai là, tiết kiệm nguyên nhiên vật liệu tiêu hao. Nguyên, nhiên vật liệu chiếm tỷ trọng lớn trong giá thành sản phẩm, thường vào khoảng 60% đến 70%. Bởi vậy, phấn đấu tiết kiệm nguyên nhiên vật liệu tiêu hao có ý nghĩa quan trọng đối với việc hạ thấp giá thành sản phẩm. Muốn tiết kiệm nguyên vật liệu tiêu hao doanh nghiệp phải xây dựng định mức tiêu hao tiên tiến và thực hiện theo kế hoạch đã đề ra để khống chế sản lượng tiêu hao, cải tiến kỹ thuật sản xuất và thiết kế sản phẩm nhằm giảm bớt số lượng tiêu hao cho mỗi đơn vị sản phẩm, sử dụng vật liệu thay thế và tận dụng phế liệu phế phẩm, cải tiến công tác mua, công tác bảo quản để vừa giảm tối đa nguyên vật liệu hư hỏng kém phẩm chất vừa giảm được chi phí mua nguyên vật liệu.

                Ba là, tận dụng công suất máy móc thiết bị. Khi sử dụng phải làm cho các loại máy móc thiết bị sản xuất phát huy hết khả năng hiện có của chúng để sản xuất sản phẩm được nhiều hơn, để chi phí khấu hao và một số chi phí cố định khác giảm bớt một cách tương ứng trong một đơn vị sản phẩm. Muốn tận dụng tối đa công suất máy móc thiết bị phải lập kế hoạch sản xuất và phải chấp hành đúng đắn sử dụng thiết bị, chấp hành nghiêm chỉnh chế độ bảo quản, kiểm tra, sửa chữa thường xuyên, tổ chức sản xuất và tổ chức lao động hợp lý, cân đối năng lực sản xuất trong dây truyền sản xuất, cải tiến kỹ thuật để nâng cao năng lực sản xuất của máy móc thiết bị.

                Bốn là, giảm bớt những tổn thất trong sản xuất. Những tổn thất trong quá trình sản xuất của doanh nghiệp là những chi phí về sản phẩm hỏng và chi phí ngừng sản xuất. Các khoản chi phí này không tạo thành giá trị sản phẩm nhưng nếu phát sinh trong sản xuất đều dẫn đến lãng phí và chi phí nhân lực, vật lực, giá thành sản phẩm sẽ tăng cao. Bởi vậy, doanh nghiệp phải cố gắng giảm bớt những tổn thất về mặt này. Muốn giảm bớt sản phẩm hỏng phải không ngừng nâng cao kỹ thuật sản xuất, công nghệ và phương pháp thao tác. Nâng cao ý thức trách nhiệm trong sản xuất, vật liệu và máy móc thiết bị dùng trong sản xuất phải đảm bảo yêu cầu kỹ thuật, xây dựng và chấp hành nghiêm chỉnh chế độ kiểm tra chất lượng sản xuất ở các công đoạn sản xuất, thực hiện chế độ trách nhiệm vật chất khi xảy ra sản phẩm hỏng.

                Năm là, tiết kiệm chi phí quản lý hành chính. Chi phí quản lý hành chính bao gồm tiền lương của cán bộ nhân viên quản lý, chi phí về văn phòng, bưu điện tiếp tân, khánh tiết… Muốn tiết kiệm chi phí quản lý hành chính doanh nghiệp phải chấp hành nghiêm chỉnh dự toán chi phí về quản lý hành chính. Mặt khác, luôn phải cải tiến phương pháp làm việc để nâng cao hiệu suất trong công tác quản lý, giảm bớt số lượng nhân viên quản lý. Ngoài ra việc phấn đấu tăng năng suất lao động để tăng thêm sản lượng cũng là biện pháp quan trọng để giảm chi phí quản lý hành chính.

                Trên đây là những biện pháp chủ yếu để phấn đấu hạ giá thành sản phẩm của một doanh nghiệp. Người quản lý tài chính doanh nghiệp có thể chọn những biện pháp thích hợp để hạ giá thành sản phẩm, căn cứ vào tình hình sản xuất và điều kiện cụ thể của từng doanh nghiệp.

                2.3. Tăng doanh thu tiêu thụ sản phẩm

                Doanh thu từ hoạt động sản xuất kinh doanh là toàn bộ tiền bán sản phẩm, hàng hoá, cung ứng dịch vụ của doanh nghiệp sau khi trừ đi các khoản giảm trừ doanh thu (giảm giá hàng bán, chiết khấu hàng bán, giá trị hàng bán bị trả lại, thuế tiêu thụ đặc biệt, thuế xuất nhập khẩu). Doanh thu là bộ phận quan trọng quyết định sự tồn tại của doanh nghiệp. Ngoài phần doanh thu do tiêu thụ sản phẩm của doanh nghiệp sản xuất ra còn bao gồm những khoản doanh thu do hoạt động tài chính và những khoản doanh thu từ hoạt động khác mang lại.

                Doanh thu tiêu thụ sản phẩm có ý nghĩa rất lớn đối với toàn bộ hoạt động kinh doanh của doanh nghiệp, đây là chỉ tiêu quan trọng không những đối với bản thân doanh nghiệp mà còn có ý nghĩa đối với cả nền kinh tế quốc dân.

                Doanh thu tiêu thụ sản phẩm là nguồn tài chính quan trọng để doanh nghiệp trang trải các khoản chi phí về công cụ, dụng cụ, đối tượng lao động đã hao phí trong quá trình sản xuất kinh doanh hay nói khác đi là doanh thu tiêu thụ sản phẩm đã trang trải số vốn ứng ra cho hoạt động sản xuất kinh doanh, đảm bảo cho doanh nghiệp có thể tái sản xuất giản đơn cũng như tái sản xuất mở rộng. Doanh thu tiêu thụ sản phẩm còn là nguồn tài chính để doanh nghiệp thực hiện nghĩa vụ đối với ngân sách nhà nước như nộp các khoản thuế theo quy định, là nguồn tài chính để doanh nghiệp tham gia góp vốn cổ phần, tham gia liên doanh, liên kết với các đơn vị khác.

                Thực hiện doanh thu bán hàng đầy đủ, kịp thời góp phần thúc đẩy tăng nhanh tốc độ luân chuyển vốn lưu động, tạo điều kiện thuận lợi cho quá trình sản xuất sau của doanh nghiệp. Vì vậy, tình hình thực hiện chỉ tiêu doanh thu bán hàng có ảnh hưởng rất lớn đến tình hình tài chính của doanh nghiệp cũng như quá trình tái sản xuất. Trường hợp doanh thu không đủ đảm bảo trang trải các khoản chi phí đã bỏ ra thì doanh nghiệp sẽ gặp khó khăn về tài chính, nếu tình trạng này kéo dài thì doanh nghiệp sẽ không đủ sức cạnh tranh trên thị trường và tất yếu đi tới phá sản.

                Biện pháp tăng doanh thu tiêu thụ sản phẩm: Như đã đề cập phần trên, để tăng cường doanh thu thuần một mặt phải tăng được tổng doanh thu, mặt khác theo quan điểm của toán học phải giảm được bốn yếu tố giảm trừ doanh thu là: chiết khấu hàng bán, giảm giá hàng bán, giá trị hàng bán bị trả lại, thuế tiêu thụ đặc biệt, thuế xuất nhập khẩu. Nhưng xét từ quan điểm kinh tế, đặc biệt trong điều kiện cạnh tranh ngày càng trở nên quyết liệt, để kích thích tiêu dùng và trên cơ sở đó tăng khối lượng sản phẩm tiêu thụ cần thiết phải có chiết khấu cho người mua, giảm giá cho khách hàng khi họ mua hàng hoá với khối lượng lớn. Còn các loại thuế gián thu là do nhà nước quy định doanh nghiệp không thể tự ý giảm được mà phải chấp hành một cách nghiêm chỉnh. Như vậy, để tăng tổng doanh thu doanh nghiệp cần phải áp dụng các biện pháp sau:

                Một là, tăng khối lượng sản phẩm sản xuất và tiêu thụ hoặc lao vụ, dịch vụ cung ứng. Khối lượng sản phẩm sản xuất hoặc lao vụ, dịch vụ cung ứng càng nhiều thì khả năng về doanh thu càng lớn. Tuy nhiên khối lượng sản xuất sản phẩm và tiêu thụ còn phụ thuộc vào quy mô của doanh nghiệp, tình hình tổ chức công tác tiêu thụ sản phẩm, việc ký kết hợp đồng, tiêu thụ đối với khách hàng, việc giao hàng, vận chuyển và thanh toán tiền hàng.

                Hai là, nâng cao chất lượng sản phẩm. Việc sản xuất kinh doanh phải gắn liền với việc đảm bảo nâng cao chất lượng sản phẩm hàng hoá dịch vụ. Chất lượng sản phẩm hàng hoá và dịch vụ không những ảnh hưởng tới giá bán của sản phẩm mà còn ảnh hưởng tới khối lượng tiêu thụ sản phẩm. Do đó, nó ảnh hưởng trực tiếp đến doanh thu tiêu thụ sản phẩm. Chất lượng sản phẩm là giá trị được tạo thêm, tạo điều kiện cho tiêu thụ sản phẩm dễ dàng, nhanh chóng thu được tiền bán hàng và góp phần tăng doanh thu.

               

                Ba là, xác định giá bán sản phẩm hợp lý. Mỗi doanh nghiệp có thể sản xuất nhiều sản phẩm khác nhau, số sản phẩm được phân loại thành nhiều phẩm cấp khác nhau và đương nhiên giá bán của mỗi loại cũng khác nhau, sản phẩm có chất lượng cao sẽ có giá bán cao và ngược lại. Trong trường hợp nếu như các nhân tố không thay đổi, việc thay đổi giá bán sản phẩm có ảnh hưởng trực tiếp đến việc tăng, giảm doanh thu của doanh nghiệp, việc định giá bán sản phẩm phải dựa vào nhiều căn cứ: những sản phẩm có tính chất chiến lược đối với nền kinh tế thì nhà nước sẽ định giá, còn lại căn cứ vào chủ trương có tính chất hướng dẫn của nhà nước, doanh nghiệp sẽ dựa vào tình hình cung cầu trên thị trường mà xây dựng giá bán cho sản phẩm sản xuất ra. Khi doanh nghiệp định giá bán sản phẩm hoặc giá cung ứng dịch vụ phải cân nhắc sao cho giá bán đó phải bù đắp được phần tư liệu vật chất đã tiêu hao, đủ trả lương cho người lao động và có lợi nhuận thoả đáng để thực hiện tái sản xuất mở rộng.

                Bốn là, xây dựng kết cấu mặt hàng tối ưu. Việc thay đổi kết cấu mặt hàng sản xuất cũng có ảnh hưởng đến việc tăng hoặc giảm doanh thu tiêu thụ sản phẩm. Khi doanh nghiệp sản xuất có thể có những mặt hàng yêu cầu chi phí tương đối ít nhưng giá bán lại tương đối cao, song cũng có những mặt hàng đòi hỏi chi phí cao nhưng giá bán lại thấp. Mặt khác cũng cần thấy rằng mỗi loại sản phẩm có công dụng khác nhau trong việc thoả mãn nhu cầu của người tiêu dùng. Bởi vậy, phấn đấu tăng doanh thu các doanh nghiệp phải tập trung sản xuất những mặt hàng có chi phí thấp nhưng giá bán cao và hạn chế sản xuất những mặt hàng có chi phí cao giá bán thấp, bên cạnh đó doanh nghiệp cũng phải chú ý đến việc thực hiện đảm bảo kế hoạch sản xuất những mặt hàng mà doanh nghiệp đã ký kết hợp đồng trách nhiệm sản xuất.

                Năm là, tổ chức tốt công tác quản lý, kiểm tra và tiếp thị. Việc tổ chức kiểm tra tình hình thanh toán và tổ chức công tác tiếp thị, quảng cáo, giới thiệu, bảo hành sản phẩm đều có ý nghĩa giúp sản phẩm doanh nghiệp có tính cạnh tranh cao, góp phần làm tăng khối lượng sản phẩm tiêu thụ, nâng cao doanh thu bán hàng.

Nguồn: Ngụy Khắc Chiến, Cục Thống kê tỉnh Nghệ An

 |  Đầu trang
 
<<   <  1  2  >  >>
 
 
 
 
 
 
Thư viện ảnh
Skip portletPortlet Menu